Các chỉ dẫn

  1. Thực hiện đầy đủ những gì đã được trình bày. Không chọn lọc theo cảm tính.
  2. Giữ một tâm trí sẵn sàng xem xét lại những điều từng được tin là hiển nhiên.
  3. Bắt đầu từ sự nhẹ nhõm khi nhận ra rằng vấn đề này vốn không phức tạp như bạn từng nghĩ.
  4. Gạt sang một bên mọi lời khuyên, quan điểm hoặc thông điệp mâu thuẫn với cách nhìn đã được xây dựng trong cuốn sách này.
  5. Luôn cảnh giác với bất kỳ ý nghĩ nào mang hình thức “mua một lần thôi”.
  6. Hãy luôn ghi nhớ: mua sắm vô độ không mang lại sự giải tỏa, không phải là điểm tựa tinh thần, và cũng không trao cho bạn điều gì có giá trị. Vì vậy, việc chấm dứt nó không phải là hy sinh. Bạn không mất gì cả, và không có lý do gì để cảm thấy thiếu thốn hay bứt rứt.
  7. Đừng trì hoãn việc chấm dứt mua sắm theo xung động. Điều đó chỉ kéo dài sự mơ hồ. Hãy kết thúc nó ngay khi bạn đã nhìn rõ bản chất.
  8. Xác lập rõ ràng rằng chuỗi hành vi kích thích → mong chờ → mua → hụt hẫng sẽ không còn là một phần trong đời sống của bạn nữa, và không nhập nhằng với quyết định đó.
  9. Luôn nhớ rằng không tồn tại khái niệm “chỉ mua một lần cho đỡ”.
  10. Không quay lại mua sắm vô độ.

Khẳng định

  • Tôi đã thoát khỏi trạng thái bị chi phối bởi mua sắm vô độ.
  • Việc để những ý nghĩ mua sắm lướt qua mà không bám theo chúng là điều tự nhiên.
  • Những cảm giác bồn chồn, trống rỗng hay “thiếu thiếu” không còn được hiểu sai thành nhu cầu mua.
  • Tôi nhìn rõ cơ chế của nghiện mua sắm và không còn nhầm lẫn nó với sự cần thiết hay niềm vui.
  • Mua sắm vô độ đã từng tiêu tốn thời gian, năng lượng và sự chú ý của tôi mà không mang lại giá trị tương xứng.
  • Càng về sau, việc không bị cuốn vào chuỗi hành vi cũ càng trở nên rõ ràng và đơn giản hơn.
  • Tôi nhận ra sự khác biệt giữa mua có mục đích và mua để xoa dịu cảm xúc, và tôi sống trong sự khác biệt đó.
  • Khi nhìn lại quãng thời gian đã thoát khỏi mua sắm vô độ, tôi thấy rõ sự tỉnh táo và nhẹ nhõm mà trước đây không có.
  • Mỗi lần chứng kiến người khác mắc kẹt trong tiêu dùng bốc đồng, tôi càng thấy rõ mình đã không còn ở trong vòng lặp ấy.
  • Năng lượng tinh thần không còn bị rút cạn bởi mong chờ và hụt hẫng, và vì vậy được sử dụng cho những việc thực sự cần thiết.
  • Nhận thức của tôi thay đổi khi thói quen cũ không còn được nuôi dưỡng, và sự rõ ràng đó tự củng cố theo thời gian.
  • Những căng thẳng thường ngày được nhìn đúng là căng thẳng, không còn bị gán nhầm cho “nhu cầu mua sắm”.
  • Tôi không còn là người bị dẫn dắt bởi ảo tưởng rằng mua sắm sẽ giúp mình ổn hơn.