Chỉ chơi một lần thôi
“Chỉ chơi một lần thôi” là một huyền thoại cần bị loại bỏ hoàn toàn khỏi tâm trí.
Chính “chỉ chơi một lần thôi” đã khiến nhiều người bước chân vào cờ bạc ngay từ đầu. Chính “chỉ chơi một lần thôi” để vượt qua giai đoạn căng thẳng hoặc nhân một dịp đặc biệt đã phá hỏng phần lớn những nỗ lực dừng lại. Và cũng chính “chỉ chơi một lần thôi” sau khi tưởng rằng mình đã thoát nghiện lại kéo họ trở về cái bẫy cũ, đôi khi chỉ để tự kiểm chứng rằng mình “không còn cần cờ bạc nữa” và một ván cược là vô hại.
Những hậu quả sau mỗi lần chơi thường rất tệ. Người nghiện tự nhủ rằng một thứ khiến họ trống rỗng, hối hận và bực bội như vậy thì không thể nào đáng để lặp lại. Nhưng họ đã mắc kẹt rồi. Họ không hiểu nổi vì sao một hoạt động khiến mình khổ sở như thế lại vẫn có thể kéo mình quay lại. Tuy nhiên, chính sự mâu thuẫn đó là dấu hiệu của nghiện, không phải bằng chứng của “yếu ý chí”.
Ý nghĩ về “một lần chơi đặc biệt” thường là thứ ngăn cản người nghiện dừng hẳn: sau chuyến công tác dài ngày, sau một ngày làm việc căng thẳng, sau khi cãi nhau với người thân, sau cảm giác bị coi thường, thất bại hoặc bế tắc. Cần khắc ghi thật rõ: không tồn tại cái gọi là “chỉ chơi một lần thôi”. Đó là một phản ứng dây chuyền, và nếu không bị phá vỡ, nó sẽ kéo dài suốt đời.
Ảo tưởng về những “dịp hiếm hoi” vẫn ám ảnh người nghiện ngay cả sau khi họ đã dừng được một thời gian. Bất kỳ hình thức nào của “không sao đâu, chỉ lần này” đều là sự tẩy não. Mỗi lần ý nghĩ đó xuất hiện, hãy nhìn thẳng vào toàn bộ hệ quả của nó: một chuỗi ngày quay cuồng trong cá cược, thua lỗ, hối hận, tự hạ thấp bản thân, sống trong lo âu và phụ thuộc. Không phải vì một ván cược riêng lẻ mà đời người sụp đổ, mà vì chính việc mở lại cánh cửa đó.
Không phải lúc nào con người cũng có thể ngay lập tức tìm được thứ khác để lấp đầy khoảng trống, và điều đó là bình thường. Cuộc sống luôn có những khoảng trống, những lúc buồn chán, căng thẳng hay thất vọng, dù có cờ bạc hay không. Nhưng cần nhìn rõ một điều: cờ bạc chưa bao giờ là câu trả lời. Nó không giải quyết vấn đề, mà chỉ trì hoãn và làm chúng trầm trọng hơn. Trên thực tế, chỉ có hai trạng thái: hoặc tiếp tục sống trong sự lệ thuộc và khổ sở, hoặc hoàn toàn không dính líu đến cờ bạc. Không ai uống chất độc chỉ vì thích mùi vị của nó; vậy cũng không có lý do gì để tự trừng phạt mình bằng những “lần chơi cho vui”.
Hãy hỏi bất kỳ người nghiện cờ bạc nào đang khốn khổ: nếu có thể quay lại thời điểm trước khi bắt đầu, họ có chọn dấn thân vào cờ bạc không? Câu trả lời luôn là không. Nhưng nghịch lý là mỗi ngày họ vẫn đứng trước đúng lựa chọn đó. Lý do họ không chọn con đường kia không phải vì cờ bạc có giá trị, mà vì nỗi sợ: sợ rằng mình không thể dừng, hoặc sợ rằng cuộc sống sẽ trở nên trống rỗng nếu không còn nó.
Cần nhìn thẳng vào sự thật. Việc chấm dứt cờ bạc không đòi hỏi hy sinh gì cả. Thứ biến mất chỉ là một cái nạng giả; thứ còn lại là những lợi ích thực chất. Điều duy nhất cần làm rõ trong nhận thức là:
Thứ nhất, không có gì đáng để “từ bỏ” ở đây. Không có lợi ích nào bị mất đi. Thứ hai, không bao giờ chấp nhận ảo tưởng “không sao đâu” hay “chỉ một lần thôi”. Những lần đó không tồn tại; chỉ tồn tại một chuỗi lệ thuộc kéo dài. Thứ ba, không có gì đặc biệt hay khác thường ở bạn. Bất kỳ người nghiện nào cũng có thể thấy việc dừng lại trở nên dễ dàng khi ảo tưởng bị tháo gỡ.
Nhiều người tin rằng mình là kiểu người “dễ nghiện”, hoặc mắc một dạng nghiện mãn tính do cấu trúc não hay tính cách. Niềm tin này thường đến từ việc tiếp xúc với những mô tả khoa học bị hiểu sai. Không ai sinh ra đã có nhu cầu cá cược. Chính bản chất gây nghiện của cờ bạc mới tạo ra cảm giác rằng nó là một phần của con người bạn. Khi tin rằng mình “là con nghiện”, bạn sẽ tiếp tục cư xử như vậy, ngay cả khi phần lệ thuộc sinh lý đã suy yếu từ lâu.
Điều cần thiết là phải loại bỏ toàn bộ sự tẩy não này. Khi những ảo tưởng đó sụp đổ, ham muốn không cần bị cưỡng ép để biến mất; nó tự tan rã, bởi vì không còn thứ gì để bám vào nữa.