Người nghiện “cờ bạc nhẹ” / cá cược giải trí / game có thưởng

Những người nghiện thuộc nhóm này thường được xếp chung với những người nghiện “thông thường”, nhưng tác hại của nó lại ngấm ngầm và tinh vi đến mức xứng đáng có một chương riêng. Nó âm thầm làm xói mòn khả năng tự chủ, và mức độ nguy hiểm của nó thường bị đánh giá thấp. Hãy xem trường hợp của một người nghiện cờ bạc được chia sẻ trên một diễn đàn cai nghiện:

“Tôi đã ngừng chơi cá cược lớn được gần ba tuần. Việc vợ tôi lo lắng về tình trạng tài chính, cộng với sự cáu kỉnh và mất tập trung của tôi trong sinh hoạt gia đình, khiến tôi bắt đầu nghĩ đến chuyện phải dừng hẳn. Tôi nói với cô ấy rằng đó chỉ là do áp lực công việc. Cô ấy trả lời: ‘Em biết anh đã từng chịu áp lực công việc trước đây, nhưng anh sẽ cảm thấy thế nào nếu anh là em, nhìn người mình yêu đang tự làm hại bản thân?’ Tôi không thể phủ nhận điều đó và bắt đầu cố gắng thoát khỏi cơn nghiện này.”

“Tôi không trụ được lâu. Tôi cảm thấy bứt rứt, như thể mình xứng đáng được ‘xả’ một chút. Tôi tự thuyết phục rằng sẽ ổn thôi nếu tôi chỉ chơi những trò nhỏ, cá cược cho vui, hoặc vài game có thưởng trên điện thoại. Tôi tin rằng mình đã ‘biết điểm dừng’. Thời gian đầu tôi khá hài lòng, vì ít nhất tôi không còn đánh lớn nữa. Nhưng dần dần, tôi lại lơ đãng với gia đình, viện cớ ra ngoài, tiêu tốn hàng giờ cho những trò chơi vô thưởng vô phạt đó. Cuối cùng, cô ấy phàn nàn rằng tôi lúc nào cũng ở đó mà như không có mặt. Tôi không nhận ra, nhưng cô ấy kể lại những lần tôi nói dối, những buổi tối tôi biến mất, những khoản tiền nhỏ nhưng đều đặn. Khi tôi có một hình thức cờ bạc ‘an toàn’ để bám vào, mọi thứ còn trở nên tệ hơn.”

Điều nguy hiểm nhất của kiểu nghiện này là nó củng cố thêm ảo tưởng rằng người nghiện đang “thiếu” một thứ gì đó, rằng nếu không chơi thì cuộc sống sẽ trống rỗng hoặc căng thẳng hơn. Đồng thời, nó bào mòn nghiêm trọng lòng tự trọng. Một người vốn trung thực có thể dần dần quen với việc nói dối người thân yêu mà không còn cảm thấy đó là điều bất thường. Có thể điều này đã từng xảy ra, hoặc vẫn đang xảy ra với bạn, dưới một hình thức nào đó.

Vấn đề với những hình thức như “cá cược cho vui”, game có thưởng, xổ số online, hoặc các nền tảng được gắn mác “giải trí”, nằm ở sự bổ sung. Bị thúc đẩy bởi cơn đói dopamine và sự tìm kiếm kích thích mới lạ, người nghiện tự lừa mình rằng mình đang ở trong một “vùng an toàn”. Hãy nhớ: cảm giác hồi hộp không nằm ở việc thắng hay thua, mà ở quá trình mong đợi, tìm kiếm và đặt cược. Và “con quỷ nhỏ” của cơn nghiện không quan tâm liều của nó đến từ đâu. Những hình thức cờ bạc nhẹ chỉ mang lại sự xoa dịu thoáng qua của cơn vật vã, đủ để giữ người nghiện trong trạng thái lệ thuộc và chờ đợi lần chơi tiếp theo.

Một khoản thắng nhỏ có thể khiến bạn phấn khích trong chốc lát. Nhưng bản thân trò chơi thì không hề mang lại giá trị hay niềm vui thực sự nào. Tất cả chỉ là ảo giác. Bộ não của bạn bị đánh lừa giống như con bò lao vào tấm vải đỏ, rồi sau đó không hiểu vì sao mình lại làm vậy. Bạn có thể nghĩ rằng mình chỉ “chơi cho vui”, không nghiêm trọng, không cần phải lao vào những ván lớn. Nhưng bộ não của bạn đã bị nghiện chính sự mong đợi và cảm giác thiếu hụt đó. Và một lần nữa, cơn nghiện không quan tâm liều của nó đến từ đâu. Cái bẫy vẫn y nguyên.

Có lẽ bạn đã từng xem một loạt phim trinh thám, nơi mỗi tập đều theo một khuôn mẫu quen thuộc. Kẻ phạm tội tin rằng mình đã che giấu mọi thứ hoàn hảo, và sự tự tin đó càng tăng lên khi đối mặt với một thám tử trông có vẻ xuề xòa, vô hại. Nhưng rồi chỉ một chi tiết nhỏ bị đặt câu hỏi, và từ thời điểm đó, mọi thứ bắt đầu sụp đổ. Kẻ phạm tội hiểu rằng mình đã bị nắm thóp, dù bề ngoài chưa có gì thay đổi.

Cơn vật vã của người nghiện cờ bạc cũng tương tự như vậy. Đó là sự căng thẳng khi cố không vượt qua “ranh giới” để có được liều kích thích mà họ tin rằng mình xứng đáng. Rồi là cảm giác hụt hẫng sau khi chơi, tự hỏi niềm vui ở đâu. Tiếp theo là nỗi sợ mất kiểm soát, nỗi lo bị phát hiện, và sự bất an thường trực. Những hình thức cờ bạc “nhẹ” dần dần không còn đủ nữa, do sự chai sạn và thiếu mới lạ, cùng với sự chắc chắn rằng sớm hay muộn bạn cũng sẽ quay lại hình thức cờ bạc quen thuộc hơn, nặng hơn. Đỉnh điểm là cảm giác nhục nhã và xấu hổ khi điều đó xảy ra, và bạn lại lao vào vòng xoáy cũ, chơi liên tục, không điểm dừng.

ÔI, NHỮNG “NIỀM VUI” CỦA VIỆC LÀM NÔ LỆ CHO CỜ BẠC!