Chỉ chơi một lần thôi

Đây là điểm khiến rất nhiều người thất bại khi dựa vào ý chí. Họ cố gắng cầm cự được ba hoặc bốn ngày, rồi sau đó “chơi một ván” hoặc “đặt một kèo nhỏ” để vượt qua cơn thèm. Họ không nhận ra rằng chính hành động đó đang âm thầm bào mòn toàn bộ nỗ lực trước đó.

Với hầu hết người nghiện, lần chơi đầu tiên sau một thời gian dừng lại thường không mang lại cảm giác gì đặc biệt. Thậm chí có thể thua, hoặc thắng rất nhỏ. Điều này khiến phần lý trí tự trấn an: “Không có gì ghê gớm cả. Mình đâu còn bị cuốn như trước. Có vẻ mình đang hết thèm rồi.” Nhưng thực tế thì hoàn toàn ngược lại. Hãy hiểu rõ điều này: cảm giác thắng thua không phải là lý do cốt lõi khiến bạn dính vào cờ bạc. Nếu mục đích chỉ là kiếm tiền hay cảm giác hồi hộp nhất thời, người nghiện đã không tiếp tục quay lại hết lần này đến lần khác. Lý do duy nhất khiến bạn “cần” cờ bạc là để duy trì chính chứng nghiện đó.

Hãy thử nghĩ xem: sau bốn ngày không chơi, “chỉ một lần thôi” sẽ có sức hút như thế nào. Bạn có thể không nhận ra ngay, nhưng cú đẩy dopamine mà não nhận được đã tác động trực tiếp lên tiềm thức. Toàn bộ sự ổn định mong manh vừa hình thành lập tức bị lung lay. Rồi một tiếng nói nhỏ xuất hiện trong đầu, rằng bất chấp mọi lý lẽ, việc chơi lại “cũng không tệ”, thậm chí “đáng để thử thêm lần nữa”.

Cái gọi là “chỉ chơi một lần” có hai tác động phá hoại rõ rệt:

  1. Nó tiếp tục nuôi sống con nghiện bên trong cơ thể — duy trì trạng thái thiếu hụt dopamine.
  2. Nguy hiểm hơn, nó giữ cho ảo tưởng trong tâm trí tiếp tục tồn tại. Nếu bạn cho phép “một lần”, thì lần tiếp theo sẽ luôn dễ dàng hơn lần trước.

Cờ bạc là một cái bẫy không có mồi ngon, chỉ có chất độc. Khi dùng ý chí, bạn phải liên tục tự nhắc mình đừng lao vào cái bẫy đó. Còn khi hiểu rõ bản chất, bạn thấy rõ rằng không có thứ gì đáng để vồ lấy ngay từ đầu. Bạn không cần phải chống cự; bạn chỉ cần không bước vào bẫy.

Và trên hết, hãy nhớ điều này:

“Chỉ chơi một lần thôi” chính là con đường đã dẫn bạn đến nghiện ngay từ đầu.