Chỉ ăn một lần thôi
Đây là điểm khiến rất nhiều người cố thoát nghiện bằng ý chí thất bại. Họ cầm cự được ba hoặc bốn ngày, rồi sau đó “ăn một chút” đồ ăn rác để vượt qua cơn thèm. Họ không nhận ra rằng chính hành động đó đang âm thầm bào mòn mọi nỗ lực trước đó.
Đối với phần lớn người nghiện, lần ăn đồ ăn rác đầu tiên sau khi dừng lại thường không ngon như họ tưởng. Những món “nhẹ”, “ít tội lỗi” hay “ăn cho đỡ thèm” khiến tâm trí có ý thức tự trấn an: “Cũng bình thường thôi. Không ngon đến vậy. Có vẻ mình đang hết thèm rồi.” Nhưng thực tế thì hoàn toàn ngược lại.
Hãy làm rõ điều này: khoái cảm vị giác không phải là lý do chính khiến bạn muốn dừng ăn đồ ăn rác. Nếu mục đích của việc ăn chỉ là để thấy ngon, bạn đã không cần lặp lại nó hết lần này đến lần khác. Lý do duy nhất bạn cần đồ ăn rác là để nuôi dưỡng chính cơ chế nghiện đó.
Hãy thử nghĩ xem: sau bốn ngày không ăn, “chỉ một lần thôi” sẽ hấp dẫn đến mức nào. Bạn có thể không ý thức được, nhưng cú bơm dopamine đó đã tác động trực tiếp vào tiềm thức, làm lung lay mọi nhận thức bạn vừa xây dựng. Rồi sẽ xuất hiện một giọng nói nhỏ trong đầu, bất chấp mọi lý lẽ trước đó, rằng việc ăn đồ ăn rác “cũng đáng”, và rằng bạn hoàn toàn có thể lặp lại thêm một lần nữa.
Cái gọi là “chỉ ăn một chút” đó gây ra hai tác hại nghiêm trọng:
- Nó giữ cho con tiểu quỷ trong cơ thể tiếp tục sống — tức là duy trì cơn thèm dopamine.
- Tệ hơn, nó giữ cho con đại quỷ trong tâm trí tiếp tục tồn tại. Một khi bạn cho phép “chỉ một lần”, lần tiếp theo sẽ đến dễ dàng hơn rất nhiều.
Đồ ăn rác là một cái bẫy không có mồi ngon, chỉ có hậu quả. Với phương pháp ý chí, bạn phải liên tục tự thuyết phục mình không lao vào. Nhưng khi bạn nhìn rõ bản chất của nó, bạn không cần phải tránh né hay chống cự. Bạn chỉ đơn giản là không bước vào cái bẫy nữa.
Trên hết, hãy nhớ rõ điều này:
“Chỉ ăn một lần thôi” chính là con đường đã dẫn bạn đến nghiện ngay từ đầu.