Ly cuối cùng

Khi thời điểm đã rõ ràng, bạn đã sẵn sàng cho lần uống rượu bia cuối cùng. Trước khi điều đó xảy ra, chỉ cần xem lại hai điểm then chốt.

Thứ nhất, bạn có chắc chắn rằng lần này mọi chuyện sẽ kết thúc hay không.
Thứ hai, cảm giác bên trong bạn lúc này là nặng nề, miễn cưỡng, hay là sự nhẹ nhõm khi biết rằng một gánh nặng sắp biến mất.

Nếu vẫn còn do dự, điều đó không có nghĩa là bạn yếu. Nó chỉ có nghĩa là một phần của sự tẩy não vẫn chưa được tháo gỡ hoàn toàn. Hãy nhớ một sự thật rất đơn giản: không ai chủ động chọn trở thành người nghiện rượu bia. Không ai uống ly đầu tiên với ý định sẽ lệ thuộc. Cái bẫy này hoạt động bằng cách khiến bạn ở lại trong đó càng lâu càng tốt, và nó làm việc rất hiệu quả. Để bước ra, điều cần thiết không phải là cố gắng hơn, mà là một sự kết thúc rõ ràng. Bạn sắp ngừng uống, và việc đó kết thúc bằng ly cuối cùng.

Bạn đọc đến đây không phải vì tò mò. Bạn đọc vì trong bạn có một mong muốn rất rõ ràng: thoát ra. Vì vậy, hãy thừa nhận điều đó. Khi bạn đặt ly xuống lần cuối — dù khoảnh khắc ấy diễn ra bình thản hay vụng về — bạn đang chấm dứt một sự lệ thuộc. Có thể bạn nghĩ rằng mình đã từng hứa hẹn như vậy nhiều lần. Có thể bạn sợ rằng lần này sẽ khó chịu. Nhưng hãy nhìn thẳng vào điều tệ nhất có thể xảy ra: nếu bạn uống lại, bạn không mất gì ngoài việc quay lại đúng vị trí cũ. Bạn không đánh mất cơ hội. Bạn chỉ trì hoãn việc hiểu ra sự thật.

Bây giờ, hãy gạt ý nghĩ về thất bại sang một bên. Việc dừng uống rượu bia không khó như bạn tưởng, và nó cũng không cần phải đau đớn. Lần này, bạn không dùng ý chí để chịu đựng. Bạn dùng sự hiểu biết để kết thúc. Và điều đó rất khác.

Có bốn điểm cần được nhìn cho rõ.

Thứ nhất, hãy đưa ra một cam kết rõ ràng ngay lúc này — không phải như một lời thề đầy căng thẳng, mà như một sự thừa nhận tỉnh táo rằng bạn không cần rượu bia nữa.

Thứ hai, hãy uống ly rượu bia cuối cùng đó một cách hoàn toàn có ý thức. Đừng vội vàng. Hãy quan sát mùi vị, cảm giác nơi cổ họng, sự gượng ép trong cái gọi là “thư giãn” mà bạn đã được dạy là có thật. Nhìn vào toàn bộ lớp vỏ được xây dựng quanh rượu bia — quảng cáo, hình ảnh, chuẩn mực xã hội — tất cả đều cố gắng thuyết phục rằng có một cảm giác đặc biệt đang diễn ra. Rồi tự hỏi một cách rất bình thường: cảm giác đó thực sự ở đâu.

Thứ ba, khi bạn đặt ly xuống, đừng đặt nó xuống với suy nghĩ “từ giờ mình không được uống nữa” hay “mình đang bị cấm”. Đó chính là ngôn ngữ của sự thiếu thốn. Hãy đặt ly xuống với một sự thật hoàn toàn khác:
“Thế là xong. Mình đã thoát ra. Mình không còn phải uống thứ này nữa.”

Không phải “không được”, mà là “không cần”. Hai điều đó hoàn toàn khác nhau.

Thứ tư, hãy hiểu rằng trong những ngày tới, sẽ có lúc một cảm giác quen thuộc xuất hiện. Nó có thể rất mơ hồ: một ý nghĩ rằng một ly rượu sẽ làm dịu đi sự trống trải, giảm căng thẳng, làm mọi thứ dễ chịu hơn. Người ta thường gọi đó là cơn thèm mang tính thể chất, như thể cơ thể đang cần cồn. Điều đó không đúng.

Cơ thể bạn không cần cồn. Thứ đang lên tiếng chỉ là bộ não đã quen dùng rượu bia để vá vào một cảm giác thiếu hụt mà chính rượu bia tạo ra. Cảm giác trống rỗng đó không phải là vấn đề cần được chữa bằng rượu. Nó là hậu quả trực tiếp của việc uống, được duy trì bởi mỗi lần uống tiếp theo.

Khi ý nghĩ “uống một ly thì sao” xuất hiện, não bạn chỉ có hai cách diễn giải.

Hoặc bạn nhìn thẳng vào bản chất của nó và nhận ra: “À, đây là cảm giác của một người đã không còn uống rượu bia.”
Hoặc bạn tin rằng mình đang bị tước đi một thứ gì đó quý giá, và rồi bạn bước vào trạng thái sống còn lại trong đời với sự thèm muốn và chịu đựng.

Hãy nhìn lựa chọn thứ hai cho đúng bản chất của nó. Bạn nói rằng mình không muốn uống nữa, nhưng lại chuẩn bị tinh thần để thèm uống suốt đời. Đó chính xác là trạng thái của những người dừng bằng ý chí: họ không uống, nhưng họ cũng không bao giờ tự do. Họ không quay lại nghiện nặng, nhưng họ cũng không bao giờ thực sự thoát ra.

Điểm mấu chốt không nằm ở việc chờ đợi một khoảnh khắc đặc biệt trong tương lai. Điểm mấu chốt là hiểu rằng ngay khi bạn đặt ly xuống lần cuối, về mặt bản chất, mọi thứ đã kết thúc. Nguồn cung đã bị cắt. Không có thứ gì tiếp tục nuôi dưỡng cơn nghiện, ngoài chính những suy nghĩ về thiếu thốn, nghi ngờ và chờ đợi.

Chính sự nghi ngờ và chờ đợi đó mới làm cho việc dừng uống có vẻ khó khăn. Khi bạn nghi ngờ quyết định của mình, bạn tự đặt mình vào một thế không lối thoát: không uống thì khổ vì thèm, mà uống thì quay lại vòng lặp cũ. Không có ai thắng trong trạng thái đó.

Hãy nhìn cho rõ điều bạn đang hướng tới. Không phải là một đời “không được uống” đầy tiếc nuối. Mà là trạng thái rất bình thường của một người không có nhu cầu uống. Người không uống rượu bia không phải là người đang gồng mình kiềm chế. Họ đơn giản là không muốn uống.

Và trạng thái đó không nằm ở phía trước. Nó không phải là phần thưởng cho sự chịu đựng. Nó bắt đầu ngay khoảnh khắc bạn đặt ly xuống lần cuối. Bạn không cần chờ đợi để trở thành người không uống rượu bia. Bạn đã là người đó rồi.

Bạn sẽ ở trong trạng thái nhẹ nhõm đó miễn là:

  • Bạn không nghi ngờ quyết định của mình.
  • Bạn không chờ đợi một ngày nào đó “hết thèm”.
  • Bạn không cố ép mình đừng nghĩ đến rượu bia, vì chính sự ép buộc đó tạo ra ám ảnh.
  • Bạn không tìm kiếm những thứ thay thế để mô phỏng cảm giác say.
  • Bạn nhìn những người vẫn còn uống đúng với bản chất của họ: bị mắc kẹt, chứ không phải đang tận hưởng.

Dù là ngày dễ chịu hay ngày khó khăn, đừng thay đổi cuộc sống của bạn chỉ vì bạn đã dừng uống. Bạn không hy sinh điều gì. Bạn không từ bỏ niềm vui. Bạn đã loại bỏ một cơ chế gây hại. Khi thời gian trôi qua và cả cơ thể lẫn tâm trí hồi phục, những khoảnh khắc vui sẽ rõ ràng hơn, và những lúc khó khăn sẽ bớt nặng nề hơn so với khi bạn còn lệ thuộc vào rượu bia.

Bất cứ khi nào — trong vài ngày tới hay trong phần đời còn lại — ý nghĩ về rượu bia xuất hiện, hãy nhìn nó đúng như nó là và nghĩ đơn giản:

“Tốt rồi. Mình là người không uống rượu bia.”

Một cảnh báo cuối cùng

Không một người nghiện nào, nếu được quay lại thời điểm trước khi bắt đầu với toàn bộ hiểu biết hiện tại, lại chọn bắt đầu uống. Rất nhiều người đã dừng uống nhiều năm, sống hoàn toàn bình thường, rồi lại rơi vào bẫy chỉ vì một lần “thử lại”. Họ thấy việc dừng uống không quá khó, và vì thế họ cũng tin rằng việc bắt đầu lại sẽ vô hại.

Không có chuyện đó.

Dù bạn đã không uống bao lâu, hãy nhìn cho rõ một sự thật: không có lý do hợp lý nào để uống lại. Lần “chỉ một ly” đó không mang lại lợi ích gì. Nó không giải tỏa căng thẳng, không chữa được cảm giác khó chịu. Thứ duy nhất nó làm là khơi lại con đường cũ trong não, và rồi một suy nghĩ quen thuộc xuất hiện: “Thêm một ly nữa cũng không sao.”

Và toàn bộ vòng lặp lại bắt đầu.