Chỉ chơi một ván thôi

Đây là điểm khiến rất nhiều người thất bại khi dựa vào ý chí. Họ có thể không chơi game được ba hoặc bốn ngày, rồi sau đó “chơi một chút” để vượt qua cảm giác thèm. Họ không nhận ra rằng chính hành động đó đang bào mòn mọi nỗ lực trước đó, không phải vì thiếu kỷ luật, mà vì họ đang nuôi lại hệ điều kiện hóa đã tạo ra nghiện ngay từ đầu.

Với đa số người nghiện, lần chơi game đầu tiên sau một thời gian dừng lại thường không quá đặc biệt. Thậm chí có thể thấy hơi nhạt, hơi chán. Điều này khiến phần lý trí vội vàng kết luận: “Ổn rồi, mình không còn nghiện nữa. Game cũng đâu có cuốn như trước.” Nhưng thực tế hoàn toàn ngược lại. Hãy hiểu rõ điều này: niềm vui bề mặt của game không phải là lý do chính khiến bạn muốn dừng chơi. Nếu mục đích của bạn chỉ là “vui”, bạn đã không cần quay lại hết lần này đến lần khác, hay ngồi hàng giờ trong một vòng lặp quen thuộc.

Lý do duy nhất khiến bạn cần chơi game là để duy trì chính sự nghiện đó. Sau vài ngày không chơi, hệ thống này trở nên đói. Và chính trong trạng thái đó, một lần “chơi một ván thôi” trở nên nguy hiểm nhất. Có thể bạn không nhận ra ngay, nhưng phản ứng kích thích – phần thưởng đã tác động trở lại vào tầng nhận thức sâu hơn, khiến toàn bộ quá trình tháo gỡ trước đó bị lung lay. Rồi một ý nghĩ quen thuộc xuất hiện: bất chấp mọi lập luận, chơi game vẫn “đáng”, và bạn nên chơi thêm một chút nữa.

Cái gọi là “chỉ chơi một ván” gây ra hai tác hại rõ ràng.

Thứ nhất, nó giữ cho cơ chế nghiện tiếp tục tồn tại. Vòng lặp kích thích – phần thưởng được nuôi sống trở lại, dù chỉ bằng một lượng rất nhỏ.

Thứ hai, và nghiêm trọng hơn, nó giữ cho niềm tin sai tiếp tục sống trong đầu bạn. Khi bạn cho phép “một lần ngoại lệ”, lần tiếp theo trở nên dễ dàng hơn rất nhiều. Không phải vì bạn yếu hơn, mà vì bạn đã củng cố lại ý tưởng rằng game có giá trị nào đó trong những thời điểm nhất định.

Game, trong trạng thái nghiện, giống như một cái bẫy không có phần thưởng. Không có “miếng pho mát” nào ở đây, chỉ có sự kéo dài của khó chịu. Khi dùng ý chí, bạn phải liên tục tự ngăn mình không bước vào bẫy. Nhưng khi hiểu đúng bản chất, bạn không cần né tránh hay chống cự. Bạn đơn giản là không bước vào, vì không có gì đáng để bước vào cả.

Trên hết, hãy nhớ điều này:

“Chỉ chơi một ván thôi” chính là cách bạn đã trở nên nghiện ngay từ đầu.

Nó không phải giải pháp cho cơn thèm; nó chính là nguồn gốc của cơn thèm đó.