Chỉ uống một lần thôi

Đây là điểm khiến vô số người thất bại khi cố dừng rượu bia bằng ý chí. Họ không uống được vài ngày, rồi tự cho phép mình “uống một ly thôi” để vượt qua cảm giác khó chịu. Họ không nhận ra rằng chính hành động đó đang làm suy yếu toàn bộ quá trình, không phải vì thiếu quyết tâm, mà vì họ đã bước lại vào cơ chế nghiện.

Với phần lớn người nghiện, lần uống trở lại đầu tiên sau khi đã dừng không hề mang lại cảm giác tuyệt vời. Nó thường nhạt nhẽo, thậm chí gây thất vọng. Điều này khiến ý thức của họ nhanh chóng tự trấn an: “Thấy chưa, cũng chẳng có gì đặc biệt. Có vẻ mình đã hết thèm rồi.” Nhưng đây chính là sự nhầm lẫn cốt lõi. Cảm giác vị giác hay lâng lâng không phải là thứ giữ bạn trong nghiện. Nếu chỉ vì khoái cảm đó, không ai cần uống hết ly này đến ly khác, ngày này qua ngày khác.

Sự thật rất đơn giản: lý do duy nhất bạn cần rượu bia là để duy trì chính cơn nghiện. Sau vài ngày không uống, việc “chỉ một chút thôi” trở nên đặc biệt hấp dẫn. Dù bạn có nhận ra hay không, liều dopamine mà cơ thể nhận được sẽ ghi dấu trở lại trong hệ thần kinh, làm lung lay toàn bộ sự chắc chắn vừa hình thành. Rồi cái giọng nói quen thuộc xuất hiện, rằng bất chấp mọi lý lẽ, rượu bia vẫn “có gì đó”, và việc uống thêm lần nữa hoàn toàn có thể chấp nhận.

Cái gọi là “chỉ uống một lần thôi” gây hại theo hai cách rất rõ ràng:

  1. giữ cho sự lệ thuộc sinh hóa tiếp tục tồn tại. Con tiểu quỷ vẫn còn được nuôi sống.
  2. Nguy hiểm hơn, nó giữ cho sự tẩy não còn nguyên vẹn. Một khi bạn cho phép mình uống “một lần”, thì lần “cuối” tiếp theo sẽ đến dễ hơn rất nhiều, vì nguyên tắc đã bị phá vỡ.

Rượu bia là một cái bẫy không có phần thưởng, chỉ có chất độc. Khi dựa vào ý chí, bạn phải liên tục tự nhủ rằng không được chạm vào “miếng mồi”. Cách nhìn đúng không phải là chống cự hay né tránh, mà là thấy rõ rằng chẳng có miếng mồi nào ở đó cả. Không có thứ gì để mất. Không có điều gì đáng để thử lại.

Điều cần được khắc ghi rất rõ:

“Chỉ uống một lần thôi” chính là con đường đã dẫn bạn vào nghiện ngay từ đầu.